Viết cho một nửa trong tương lai!
Bạn gì đó ơi nếu bạn cô đơn và tình cờ lạc vào Blog của tôi. Topic này có thể giúp bạn đôi chút.

Nhớ về sớm đón con, nấu cơm, dọn dẹp, giặt giũ và cho con ăn đi anh nhé! Em bận (đi spa) nên sẽ về muộn chút
Hey anh, một nửa của em....Anh đang lạc chỗ nào thế? Về ngay, không nhanh là em không đợi đâu....Hàng xóm nhà em dạo này đẹp zai và hay ý tứ lắm.....Nếu anh còn đi lạc như thế thì em không chắc sẽ đợi anh qua Noel này đâu, em còn phải kiếm người mua chocolate cho em nữa chứ, sắp valentine rồi....Thèm chocolate mút dở quá...Hiccc....Một nửa của em ơi, anh ở đâu?
Gửi em yêu!
Lúc này đây, anh đang viết cho em những dòng này vì anh thật sự cảm thấy muốn được chia sẻ. Anh chẳng thể nào biết được ai sẽ cùng anh trên chặng đường phía trước và ai sẽ cùng anh nắm tay đi dạo trên bờ biển cát trắng trải dài mỗi bình minh hay khi hoàng hôn tới. Có đôi khi, những khó khăn, lo toan và thách thức trong cuộc sống làm anh tưởng như gục ngã, chỉ bởi vì anh đang ở bên "phía không em"…
Chẳng phải vì anh không có ai bên cạnh mình, anh biết. Bạn bè, công việc,... có thể làm anh vui và cảm thấy có ý nghĩa; những bóng hình ai đó có thể đi qua cuộc đời anh và để lại trong ký ức của anh thật nhiều kỷ niệm. Nhưng anh cũng hiểu được rằng anh vẫn chưa gặp được em và sẽ chẳng có ai dành cho anh thứ tình cảm thiêng liêng, ấm áp và thật đặc biệt như em. Tình yêu phải chăng giống như trò chơi cút bắt ngày xưa, hai tâm hồn cứ mãi kiếm tìm nhau để rồi có thể đến cuối con đường vẫn chẳng thể nào gặp "Một nửa yêu thương"?...
Nhưng quy luật của muôn đời vẫn vậy, mỗi người đều cần cho mình một tình yêu đích thực, bất chấp sướng khổ, chẳng kể sang hèn, vì rồi một ngày đến “Sỏi đá cũng cần nhau” phải không em??? Anh chẳng phải ngoại lệ, anh cũng cần em, người yêu anh chân thành, người mà anh có thể gửi trọn yêu thương, tâm tư, niềm tin, hy vọng và cả trái tim mình. Hạnh phúc của anh chỉ có thể thành hiện thực và trọn vẹn ý nghĩa khi có hai người, không thể nào khác. Không có em kề bên, một mình anh không thể làm được. Trong lòng mình, anh có một khoảng trống mang tên “Em - người con gái trong tương lai”.
Anh biết, chỉ em mới lấp được khoảng trống đó trong anh…
Nhiều lúc anh vẫn tự hỏi rằng: “ Em đang ở đâu, cô bé của anh?”
Anh à!
Chúng mình đã xa nhau lâu quá rồi nhỉ? Em đang rất buồn và cô đơn, anh có thế ko? Người ta thường nói, mỗi người đều có 1 nửa của mình, nếu nửa này đang cô đơn thì nửa kia cũng thế thôi....Vì vậy, em biết, nếu em đang buồn, anh cũng chẳng thể vui; nếu em đang cảm thấy cô đơn thì anh cũng thế mà thôi....Em thương anh nhiều lắm.....
Đôi khi, em thường tự hỏi mìn: anh - ông xã yêu thương của em là ai nhỉ? anh tên là gì? anh sinh năm bao nhiêu? anh có cao hơn em nhiều không, anh gầy hay anh béo? Hi, em hy vọng anh sẽ thật mũm mĩm, em thích ôm người mũm mĩm lắm ý...Cảm giác "ôm đầy tay" rất khoái!
Cơ mà anh gầy 1 chút cũng ko sao, em sẽ chăm sóc cho anh thật chu đáo, để anh sẽ tăng cân, béo khoẻ, béo đẹp. Anh sẽ làm nghề gì nhỉ? em thích anh là dân kỹ thuật hơn, ko hiểu sao, em vẫn nghĩ dân kỹ thuật đáng tin hơn dân kinh doanh, mặc dù nếu anh là thương nhân, cuộc sống của gia đình mình sẽ sung túc hơn....Ngày xưa em từng có suy nghĩ như thế, nhưng rồi cuộc sống đã dạy cho em nhiều điều và thời gian em xa anh cũng quá dài, nó làm em ngẫm nghĩ nhiều. Cái giá của hạnh phúc không thể đo đếm được bằng tiền, miễn là bên anh - em cảm thấy yên ổn, cảm thấy an toàn và được che chở......Anh à, hãy là chỗ dựa vững chắc cho em và các con nhé! Em cũng sẽ là 1 người vợ tốt, người mẹ hiền và là 1 cô con dâu hiếu thuận. Em tin chắc là em sẽ làm được điều đó!Sau này, gặp anh rồi, em sẽ trói anh thật chặt, ko cho anh rời em nữa đâu. Chúng ta xa nhau như thế là quá đủ rồi phải không anh?
Khi em đã chọn anh và quyết gắn cuộc đời mình với anh thì em tin là em sẽ yêu anh bằng cả trái tim, em sẽ sống trọn vẹn với anh. Và anh cũng thế nhé!
Anh à, anh đang ở đâu? anh có nghe em nói chứ? anh hãy đến bên em và cho em 1 cuộc sống mới anh nhé!

Chồng yêu của em




Một ngày mới của chúng ta sẽ bắt đầu như thế nào nhỉ ?

Em sẽ dậy sớm....
Và trong lúc anh còn ngủ, em sẽ chuẩn bị bữa sáng và một ly cafe cho anh.

Sau đó, sẽ đánh thức anh dậy bằng một nụ hôn , hị hị.

.....
Bữa sáng em nấu có thể k ngon bằng bữa sáng anh hay ăn ở hàng bà Lan béo ( cơ mà em cũng thấy hàng ấy ngon
) , nhưng bữa sáng của bà í ngọt ngào toàn mì chính., ăn nhiều là bị ung thư í
Còn bữa sáng của em , ngọt ngào như vòng tay của em , hí hí
Ly cafe em pha có thể k thơm như ly cafe ở cái quán ngày nào anh cũng ngồi kề cà ,nhưng nó chứa đựng tình yêu của em .



Trong khi anh ăn sáng , em làm gì nhỉ ?
À, em sẽ chuẩn bị đồ đi làm cho anh , xem nào, hôm nay anh yêu mặc bộ vest xám kẻ nhé, áo sơ mi trắng nhé , eo ơi, chồng em đẹp trai dã man í




Tiễn anh ra cửa đi làm nào, xách hộ anh cái cặp laptop ( ôi sao trông mình giống con ôsin lon ton thế

) . À mà không, nhà mình k thể có con ô sin, 
chỉ có bà ô sin thôi , 
hừ , con ô sin để mà thấy chồng bà đẹp zai lại tớn tác lên à . 



Chào tạm biệt và hôn chụt chụt tạm biệt nào, anh yêu.




Chiều về sớm với em nhé .




Tiếp tục quay lên giường với giấc ngủ đang dở dang ( bây giờ mới 7h30 am, mình làm 9h am, ngủ thêm 1 tiếng nữa, hí hí


)Gửi em yêu,
Hôm nay trời Hà Nội lại đổ mưa em à. Dường như một định mệnh, những kỷ niệm về hai chúng ta đều gắn liền với những cơn mưa.
Em có nhớ những khoảnh khắc chúng mình tay trong tay cùng nhau đi dạo dưới cơn mưa không? Anh vẫn nhớ khi anh và em trú mưa dưới một hiên nhà cổ, nhìn đôi vai bé nhỏ của em khe khẽ rung, anh biết rằng em đang lạnh, vẫn cố trêu đùa khi hỏi rằng: "Em có lạnh không?"
Đôi mắt em long lanh ngước nhìn anh, tinh nghịch. Đôi môi hồng xinh xắn cong cong vẫn bướng bỉnh trả lời: "Được ở bên anh, em sẽ không bao giờ cảm thấy lạnh!".
Anh nhẹ nhàng siết chặt bờ vai đáng yêu trong vòng tay để cảm nhận hơi thở ấm áp trinh nguyên bên tai mình và để ngọn lửa yêu thương trong anh có thể sưởi ấm cho em mặc cho ngoài trời mưa giăng trắng xóa trên những con đường và gió đang điên cuồng gào thét. Cả không gian và thời gian như ngừng lại và khoảnh khắc đó sẽ là mãi mãi với hai chúng ta.
Hay đó là trong một quán café nho nhỏ, giữa lòng thành phố cổ kính, rêu phong. Một chiếc bàn xinh xinh, giữa góc phố vắng người ngày mưa rơi. Một cặp tình nhân say đắm, dưới ánh huyền ảo của ngọn nến đang cháy sáng lung linh … Như tình yêu của em và anh đang cháy trong mắt nhau.
Tiếng gió rít bên ngoài con phố, tiếng những bước chân người qua đường gấp gáp đi tìm nơi trú, tiếng hạt mưa đổ xuống từng giọt gõ nhịp trên mái hiên mỏng manh…
Tất cả những âm thanh đó như hoà cùng tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng phát ra từ đâu đó trong không gian, và hoà cùng tiếng đập hai con tim rộn rã.
Một ly cappuccino ấm áp, và một ly chocolate nóng ngọt lịm, cùng làn khói trắng mờ của điếu thuốc anh đang cầm, em thả mình dịu êm trong lòng anh, giữa tất cả những vội vàng mà cơn mưa đang mang tới.
Một khoảnh khắc cảm xúc trỗi dậy, khoảnh khắc mà mọi hình ảnh, âm thanh xung quanh dường như đã biến mất, chỉ còn em với anh, và nụ hôn nồng ấm của hai bờ môi khao khát yêu thương. Ta chìm đắm trong hạnh phúc tràn đầy. Tìm hơi thở ấm áp xoa dịu đi cái lạnh của chiều mưa.
Chiều mưa đó, có lẽ cả em và anh đều sẽ không thể quên cho đến cuối cuộc đời này…
Trời Hà Nội vẫn mưa. Lòng chợt buồn khi nhớ đến em. Không biết nơi phương trời xa đó có mưa không nhỉ? Giờ này em đang làm việc hay đang vui cùng ai đó? Mỗi khi trời mưa anh lại nhớ tới những kỷ niệm của chúng mình. Ước được nắm tay em cùng chạy nhảy dưới cơn mưa.
Nhớ những ngày mưa và nhớ đến em thật nhiều!…
*zzhoangzz
zzhoangzz*Người yêu dấu của anh ơi ! Anh muốn chúng ta mãi mãi sống bên nhau đến trọn đời. Có thương anh thì cứ thương, có chìu anh thế nào thì cứ chìu và nếu có đánh yêu anh thì cứ đánh chứ đừng có thét vào tai anh em nhé . Còn như giận nhau thì không nhìn vào mắt nhau một hai ngày thôi nhé đừng giận lâu tội nghiệp hai đứa lắm đó !!! "Grhoaa..hum".
Bài thơ em đã bao lần dang dở
Dấu phẩy ngừng, chấm hỏi biết làm sao?
Bao chấm than! khi hạnh phúc ngọt ngào
Nhưng dang dở trăm bài còn dang dở
...
Em vốn "ghét" những chuyện tình tan vỡ
Nhưng anh ơi thơ chữ chẳng thành dòng
Khi đời em đã hết rồi ước mong
Em phải "thích" những gì mình nói "ghét"
...
Và trăm bài thơ chưa có đoạn kết
Âm lạc vần, chữ lạc điệu yêu thương
Ôi chán thay hai cái chữ "đoạn trường"
Biết nói gì xuống dòng thêm ba chấm
...
Em rất sợ, kết thúc ôi sợ lắm
Dù niềm tin luôn hai lối song nhau
Người ta bảo "kết thúc là bắt đầu
Của cái mới trong một ngày rất mới"
...
Em sợ rồi ước mơ- ngoài tầm với
Vì đã từng .......
...
Thêm một bài thơ sợ sệt ngập ngừng
Và tan vở tiếp theo ngàn dang dở
